Một Buổi Chiều Không Có Kế Hoạch
Không có kế hoạch gì cho buổi chiều đó. Không deadline, không cuộc hẹn, không thông báo giục giã từ điện thoại. Chỉ có một tách cà phê còn ấm và một cuốn sổ trắng chưa viết dòng nào. Tôi chợt nhận ra đã rất lâu rồi mình không cho bản thân một khoảng trống thực sự — khoảng trống để suy nghĩ lan man, để cảm xúc được phép đi lang thang mà không cần mục đích.
Ngoài kia, một người bán vé số đi chậm rãi, đôi dép cũ chạm nhẹ xuống mặt đường. Một chú mèo nằm ngủ trên bậc thềm, thỉnh thoảng khẽ động đậy tai như đang mơ. Những điều nhỏ bé ấy, thường ngày bị bỏ quên, hôm nay lại hiện lên rõ ràng đến lạ.
Tôi mở cuốn sổ, viết xuống vài dòng không đầu không cuối. Không phải để tạo ra điều gì lớn lao, chỉ để ghi lại khoảnh khắc này — một buổi chiều bình thường nhưng yên tĩnh hiếm hoi. Có lẽ, hạnh phúc đôi khi không nằm ở những thành tựu lớn, mà ở khả năng chậm lại và nhận ra mình vẫn đang sống, đang cảm nhận từng nhịp trôi của thời gian.
Khi mặt trời dần khuất sau những tòa nhà, quán cà phê bật đèn vàng. Tôi đóng sổ, mỉm cười. Ngày mai có thể lại vội vã, nhưng ít nhất hôm nay, tôi đã có một buổi chiều không cần kế hoạch — và thế là đủ.